Đại Thủ Ấn

Chuyển hóa nghiệp như Ánh Sáng trong trung mạch

cropped-0khong.gif

Bản chất của thực hành năng lực Đại Ấn(*) là chuyển hóa nghiệp như Ánh Sáng trong trung mạch. Khi đó hành giả buộc phải đối diện với hai tiên đề:
+ bản chất của nghiệp là ánh sáng
+ trung mạch là cấu trúc chính để duy trì cấu trúc ánh sáng (cho “cơ thể” của hành giả).
Trong tiên đề thứ nhất, hành giả nhận thấy bản chất ánh sáng của vạn hữu. Hành giả cũng nhận ra “nghiệp” là ánh sáng kết tinh trong thế giới Ảo Ảnh. Nỗ lực chuyển hóa nghiệp chính là sự rèn luyện để cho các hiện tượng trong thế giới Ảo Ảnh trở về với bản bản chất ánh sáng của chúng.
Trong tiên đề thứ nhì, hành giả nhận ra trung mạch như cấu trúc có chức năng tổ chức ánh sáng trở thành hiện hữu trong thế giới Ảo Ảnh. Cấu trúc này, ngoại trừ xây dựng nên cơ thể vật lý còn hình thành nên các giác quan và năng lực nhận thức của hành giả.
Như vậy cũng chính sự lựa chọn chuyển hóa nghiệp trong trung mạch như Ánh Sáng mới là cứu cánh khiến hành giả rũ bỏ sự ngăn che của thế giới Ảo Ảnh.
– Chuyển hóa như thế nào?
Chuyển hóa bằng cách nhận thức rõ về bốn trung tâm của nghiệp trong trung mạch và nỗ lực hình thành véc-tơ chuyển hóa chúng từ dưới lên trên, qua đỉnh đầu.
Bốn trung tâm gồm có:
+ trung tâm bụng là nơi tập hợp của nghiệp;
+ trung tâm ngực là nơi nghiệp phô diễn do đó có tác dụng biểu lộ, tác dụng chi phối hành động và cảm xúc của hành giả khiến cho hành giả tương tác với vạn hữu…
+ trung tâm cổ họng là nơi gia tốc của nghiệp;
+ trung tâm đầu là nơi nghiệp trở về với bản chất vô nhiễm, không tạo tác của nó.
Kể từ sau quá trình nhận thức có kiểm chứng như trên là nỗ lực vận động, trợ lực và gia tốc cho dòng chảy của nghiệp theo hướng giải phóng từ trung tâm bụng lên đỉnh đầu.
Thoạt tiên hành giả đoạn lìa với thế giới Ảo Ảnh bằng cách chấm dứt tám phản ứng thế gian(**). Sau đó hành giả tập luyện tách biệt và kết hợp các trung tâm (của nghiệp) nêu trên với nhau. Tiến trình này nhất thiết nên được hướng dẫn bởi những hành giả đã có được các trải nghiệm cơ bản về chuyển hóa Ánh Sáng trong trung mạch.
Khởi đầu của tiến trình này bao giờ cũng là những vận động thân thể kết hợp với sự giải phóng tâm thức khỏi tất cả ràng buộc sâu thẳm của hành giả vào thế giới Ảo Ảnh. Cuối cùng của tiến trình này mới là nỗ lực thiền định miên mật. Nếu hành giả nào triển khai thiền định một cách vội vã thì y sẽ nhanh chóng đối diện với những tai biến lớn lao khiến cho hành giả mất rất nhiều thời gian và công sức để khắc phục. Tuy nhiên, mất mát lớn nhất của hành giả do sự vội vã này là y bị đánh mất niềm tin vào phương pháp…
Sau khi dòng chảy về nghiệp đã được xác lập, sự gia cường của dòng chảy này sẽ khiến cho y nhận thức thường trực về trạng thái Ánh Sáng Nền Tảng. Kết hợp thực hành chuyển hóa ánh sáng trong đời sống với trong mộng và thiền định, hành giả sẽ thâm nhập trạng thái Ánh Sáng Trên Đường Đạo. Sự nỗ lực đúng đắn và quân bình sau đó sẽ giúp cho hành giả trưởng thành các kinh nghiệm thuộc về Ánh Sáng Thigle(**) (hay còn gọi là Mặt Trời, Hạt).
Đến đây, quá trình chuyển hóa ánh sáng sẽ hình thành nên chuỗi Thigle sáng chói như vô số mặt trời trong trung mạch của hành giả. Quá trình này sẽ kéo dài cho đến khi thân quang và đầu quang được hình thành. Kể từ đó hành giả sẽ được nếm trải kinh nghiệm vĩ đại về tình trạng tế nhị của nghiệp… Nó có tên là “ngai thành tựu về nghiệp”; trạng thái quân bình về nghiệp hay nói theo ngôn ngữ dân gian (tất nhiên là thiếu chính xác về bản chất) là: “sạch” nghiệp!
Hình tượng chính xác nhất và đã được nhiều vị Tổ huấn dụ là một người đi trên mặt nước và tóm bắt những “chú cá nghiệp” bỗng chốc nhảy lên khỏi mặt nước.
Hành trình năng lực của hành giả đến đây coi như có thể tạm thời xác lập bền vững. Tuy nhiên để tránh tình trạng “lạc bước trên đường đạo”, hành giả nhất thiết phải đối chiếu tình trạng nhận thức của bản thân với bốn trưởng thành của tri kiến, gồm:
+ tri kiến như thị
+ tri kiến như huyễn
+ sự hợp nhất tri kiến
+ sự xả bỏ tri kiến.
Bất cứ mức độ tri kiến nào nhưng chưa phải là xả bỏ tri kiến đều khiến cho hành giả bị mắc kẹt trong cảnh giới đó rất lâu. Tai nạn phổ biến nhất là mắc kẹt trong tri kiến như thị như một hành giả “trí huệ điên”. Nhưng tai biến nguy hiểm nhất là mắc kẹt trong tri kiến như huyễn như một hành giả “chấp không”. (**)
Kết thúc của hành trình chuyển hóa Ánh Sáng trong trung mạch đến đây đã mãn. Hành giả sẽ tham gia vào thần hiệp Ahimsa(**) như chuyển hóa ánh sáng từ trung tâm ngực đến trung tâm đầu. Giai đoạn cuối cùng của quá trình thần hiệp này là Bhavamukha(**) như chuyển hóa ánh sáng tối hậu từ trung tâm trán lên cửa số Mười(**) trên đỉnh đầu…
Và nếu hành giả không lựa chọn Cái Chết của cơ thể vật lý thì y sẽ sống lại như một minh chứng cho Cây Sự Sống – Asvattha(**).
(*) Đại Ấn: là cách lối kết hợp con đường năng lực và nhận thức trong Tôn giáo Vĩnh Hằng (Sanatana).

Trích Gửi lại trần gian
Đoàn Hải An

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *